Tuyết đầu mùa rơi : Trái tim tôi tan ra giữa mùa đông Hàn Quốc
Mùa đông ở Hàn Quốc đến nhanh hơn tôi tưởng. Mới hôm qua tôi còn khoác chiếc áo cardigan mỏng đi dạo dưới những tán lá vàng đỏ, vậy mà hôm nay bầu trời đã khoác lên mình màu xám nhạt đặc trưng của mùa đông.

Tôi kéo cổ áo cao hơn một chút và cảm nhận luồng gió lạnh lướt qua má, khô và bén như một lời nhắc rằng thời tiết đã đổi khác rồi. Tôi thở ra một hơi thật dài và thấy làn hơi trắng bay lên trước mặt, nhẹ như khói, mong manh như điều gì đó dễ tan biến. Đó là giây phút đầu tiên tôi nhìn thấy tuyết. Không phải kiểu tuyết rơi dày đặc như trong phim mà tôi từng xem thời cấp ba, mà chỉ là vài bông nhỏ rơi xuống lặng lẽ. Tôi đưa tay ra và một bông tuyết đáp xuống lòng bàn tay tôi trong vài giây rồi tan đi.
Tôi đã nghĩ mình sẽ hét lên vì vui, nhưng thật ra tôi chỉ đứng lặng. Có chút ngỡ ngàng, chút xúc động, và một cảm giác rất khó diễn tả, giống như chạm vào điều gì đó mà mình chỉ từng thấy trong mơ.
Tuyết đầu mùa không ồn ào, nó rơi nhẹ như tiếng thở, như một bí mật được gửi đến những ai biết kiên nhẫn để cảm nhận. Và tôi, giữa thành phố xa lạ này, bỗng thấy mình nhỏ bé nhưng cũng thật đặc biệt khi được chứng kiến khoảnh khắc ấy. Đây là năm đầu tiên tôi sống xa nhà. Trước khi sang Hàn, tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ lắm, rằng tôi thích một mình và có thể tự xoay sở với mọi thứ vì vốn dĩ từ nhỏ tôi đã không phải kiểu người phụ thuộc. Nhưng rồi mùa đông đến và nó lạnh theo cách mà tôi chưa từng trải qua ở Việt Nam.
Cái lạnh thấm vào đầu ngón tay, ngấm vào da, và len lỏi vào cả những khoảng trống trong lòng tôi. Những ngày tuyết chưa rơi, khi chỉ có gió lùa giữa những con đường vắng, tôi lại nhớ nhà theo những cách rất bình thường. Nhớ tiếng dao thớt trong bếp mỗi buổi tối khi mẹ nấu ăn, nhớ tiếng xe máy chạy trong con hẻm bé tí trước nhà, nhớ ánh nắng buổi sáng của miền Tây không bao giờ lạnh đến mức khiến người ta run rẩy, nhớ luôn cả mùi đất khi trời sắp mưa và mùi khói bếp thoang thoảng từ hàng xóm. Tôi nhớ cả những điều mà trước đây tôi từng xem là quen thuộc đến mức chẳng bao giờ để tâm. Sống ở Hàn được vài tháng, tôi dần học cách lấp vào những khoảng trống đó bằng những thói quen mới. Tự nấu ăn, tự mua thuốc khi ốm, tự dịch những thông báo của trường, tự an ủi mình khi mệt và chẳng có ai để dựa vào.
Tôi luôn nghĩ mình thích yên tĩnh, nhưng cũng có những đêm phòng ký túc xá im đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập. Tuy nhiên đến khi tuyết rơi, tâm trạng tôi bỗng chậm lại. Tôi không còn cảm thấy mình đang cố gắng chạy theo cuộc sống ở một đất nước mới nữa. Tuyết khiến mọi thứ trở nên mềm mại hơn, kể cả trái tim tôi. Trên đường đi học, tôi bước thật chậm và nghe tiếng tuyết khẽ vỡ dưới chân. Thành phố như được phủ một lớp im lặng dịu dàng. Không phải kiểu im lặng đáng sợ, mà là kiểu im lặng khiến người ta muốn thở nhẹ hơn và lắng nghe thế giới xung quanh. Tôi ngẩng đầu nhìn từng bông tuyết rơi trước mặt mình và nhận ra có lẽ mình đang trưởng thành theo một cách mà chính tôi cũng không nhận ra. Tôi thấy mình biết trân trọng những cuộc gọi video với mẹ hơn, trân trọng những tin nhắn từ ba dù đôi khi chỉ là vài câu hỏi đơn giản, trân trọng cả những lời hỏi thăm từ bạn bè đang cách tôi cả ngàn cây số. Tôi cũng biết trân trọng chính mình khi mỗi ngày đều cố thêm một chút để không đánh mất động lực.

Có những tối tôi đi bộ một mình từ thư viện về, tuyết rơi nhiều hơn và bám lên áo khoác của tôi thành những chấm trắng nhỏ. Tôi đứng trước cửa hàng tiện lợi, mua một lon sữa nóng và sưởi tay bằng nó. Nhìn những người qua lại, tôi bỗng thấy mình không hề cô độc. Ai cũng có câu chuyện riêng của họ, và tôi cũng vậy. Có thể tôi chỉ là một cô gái Việt bình thường giữa thành phố rộng lớn này, nhưng câu chuyện mà tôi đang sống cũng là đặc biệt theo cách của nó.
Tôi bắt đầu nhận ra mùa đông ở Hàn không chỉ lạnh mà còn đẹp đến mức khiến người ta muốn dành cả buổi chỉ để ngắm nhìn. Những hàng cây trơ trọi nhưng vẫn kiêu hãnh đứng dưới tuyết trắng, những mái nhà phủ một lớp lạnh lẽo nhưng lại mang cảm giác thanh bình, hơi nước bốc lên từ các cửa hàng đồ ăn làm con phố ấm hơn giữa không khí giá buốt, mùi bánh hotteok nóng thơm ngậy nơi góc chợ nhỏ khiến tôi cảm thấy như được ôm bằng hai tay. Có hôm tôi thức dậy và nhìn thấy cả khuôn viên trường được phủ kín màu trắng.
Thế giới như được làm mới lại từ đầu. Và tôi, trong khoảnh khắc đó, biết chắc rằng trải nghiệm này sẽ mãi theo tôi rất lâu. Nếu ai đó hỏi tôi rằng mùa đông đầu tiên ở Hàn có khó không, tôi sẽ gật đầu. Nhưng nếu họ hỏi tôi rằng tôi có muốn bỏ lỡ nó hay không, tôi sẽ nói không. Chính mùa đông này đã khiến tôi trưởng thành hơn. Tôi học cách tự yêu thương bản thân, tự đứng vững, và tự làm quen với cuộc sống mà tôi đã chọn.

Tôi biết rằng một ngày nào đó khi trở về Việt Nam, nhớ lại tuyết đầu mùa năm ấy, tôi sẽ mỉm cười. Vì giữa cái lạnh buốt tay và những ngày dài thiếu hơi ấm gia đình, tôi đã học được cách mạnh mẽ hơn, dịu dàng hơn và kiên cường hơn. Và có lẽ, chỉ cần nhìn một bông tuyết rơi, tôi sẽ nhớ rằng dù thế giới rộng lớn và đôi khi lạnh lẽo, trái tim mình vẫn luôn có những khoảnh khắc ấm áp để mà bấu víu, để mà trưởng thành để mà trở về.
Theo KIM CHI NHA
Bình luận 0
Tám chuyện
Mình muốn quay về Việt Nam vì không chịu được áp lực du học Hàn Quốc