Thực tế về lao động nước ngoài tại Hàn Quốc: Khi phân biệt đối xử không chỉ là câu chuyện về quốc tịch
Tôi đã làm việc cùng lao động nước ngoài được ba năm rưỡi. Tôi không dám nói rằng mình hoàn toàn hiểu được những người đến từ các nền văn hóa và ngôn ngữ khác nhau, nhưng tôi biết rõ cách mà người lao động Hàn Quốc đối xử với họ. Ít nhất trong ngành sản xuất, thái độ đó không thay đổi theo quốc tịch.

Nếu nói rằng sự phân biệt đối xử với lao động nước ngoài ở Hàn Quốc không quá nghiêm trọng, có lẽ sẽ có người phản bác ngay: “Anh nói gì thế?”. Hãy lấy một ví dụ cụ thể. Trong các xưởng nhỏ, có những quản lý bắt người lao động nước ngoài làm các công việc nguy hiểm vượt sức. Dễ nghĩ rằng họ là những kẻ phân biệt chủng tộc. Nhưng thử suy nghĩ sâu hơn một chút – liệu họ có đối xử tốt hơn với người Hàn không? Câu trả lời là không. Ở nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ, thiết bị an toàn còn chẳng được phát đầy đủ. Trong môi trường như vậy, người ta không gọi đó là “kỳ thị”, mà gọi là vô cảm với an toàn.
Có hay không “phân biệt ngược”?
Nếu người lao động nước ngoài được đối xử tương tự người Hàn, liệu sẽ xuất hiện “phân biệt ngược”? Có trường hợp người Hàn phải làm những việc lặt vặt thay cho lao động nước ngoài – đó có phải là bất công? Thực ra, không phải vậy. Những công việc đó thường đòi hỏi giao tiếp nhanh và chính xác, như đi giao hàng, lấy dụng cụ, hoặc xử lý các yêu cầu khẩn. Vì rào cản ngôn ngữ, họ không thể giao cho lao động nước ngoài. Ở xưởng, người ta không gọi đây là phân biệt, mà đơn giản nói: “Hôm nay đến lượt tôi dính việc linh tinh rồi.”
Khi lao động nước ngoài cũng có “giai cấp”
Từ khi chính phủ thay đổi, các vấn đề lao động được bàn luận sôi nổi hơn, trong đó có cả lao động nước ngoài. Đó là tín hiệu tốt, nhưng đáng tiếc là nhiều nội dung lại rơi vào hai cực: hoặc kích động phân biệt, hoặc kêu gọi đạo đức : đừng phân biệt đối xử.
Thực tế, việc phản bác luận điệu phân biệt rất dễ. Ở góc độ kinh tế, ngành công nghiệp gốc của Hàn Quốc không thể vận hành nếu thiếu lao động nước ngoài. Nếu họ rời đi, mức lương người Hàn cũng không tăng, bởi phần lớn doanh nghiệp nhỏ không đủ khả năng chi trả cao hơn. Ở góc độ nhân quyền, sự bóc lột là điều không thể chấp nhận.
Điều khó khăn là khi phải bàn về “đừng phân biệt”, vì điều đó gắn với đạo đức cá nhân và hễ có đạo đức xen vào, cuộc tranh luận thường không đi đến đâu.

Trong bài này, hãy tạm gác khía cạnh đạo đức sang một bên, nhìn thẳng từ góc độ của người lao động trực tiếp tại hiện trường. Trên thực tế, ngay trong nhóm “lao động nước ngoài” cũng có phân tầng rõ rệt.
“Giai cấp” ở đây có thể hiểu là mức độ được thị trường Hàn Quốc ưa chuộng theo quốc tịch. Lao động ở “tầng cao” sẽ dễ có việc nhẹ hơn, được trả công cao hơn, và có cơ hội học nghề, thăng tiến tốt hơn. Đa số lao động nước ngoài trong ngành sản xuất, xây dựng hay ngư nghiệp không qua phỏng vấn giấy tờ, nên họ không thể chứng minh năng lực làm việc bằng hồ sơ. Vì vậy, quốc tịch trở thành yếu tố quan trọng quyết định “đẳng cấp” trong mắt chủ sử dụng lao động Hàn.
“Thứ bậc” lao động theo quốc tịch
Những người đến từ Indonesia hay Nepal thường bị xếp ở tầng thấp. Họ gặp rào cản ngôn ngữ, khác biệt văn hóa lớn, và có những tập tục tôn giáo đặc thù. Nhiều chủ xưởng than phiền rằng người Indonesia nghỉ làm vì lễ cầu nguyện, kiêng ăn trong tháng Ramadan nên ngất xỉu, hoặc không uống rượu nên tránh tiệc công ty. Cả chuyện ăn uống riêng biệt cũng khiến họ bị coi là “phiền phức”.
Trong khi đó, người Việt Nam, Thái Lan và Philippines thường được tin tưởng hơn và đảm nhận các công việc kỹ thuật cao hơn như hàn, lắp ráp hay cơ khí chính xác. Ngược lại, lao động đến từ Nepal, Campuchia, Indonesia lại chủ yếu làm các công việc nặng nhọc, đơn điệu.
Lao động “đẳng cấp cao nhất” - nghịch lý mang tên người gốc Triều Tiên (Hàn gốc Hoa)
Nghe có vẻ lạ, nhưng trong hệ thống phân tầng này, lao động người Trung Quốc gốc Hàn (còn gọi là người Triều Châu hoặc Joseonjok) được xem là nhóm có vị thế cao nhất. Dù trong xã hội Hàn Quốc, họ thường bị kỳ thị, nhưng trong thực tế lao động, lại là nhóm được ưu tiên.
Lý do rất rõ ràng: không có rào cản ngôn ngữ và văn hóa, do cùng chung gốc Hàn. Điều này giúp họ làm việc hiệu quả hơn, giao tiếp dễ dàng hơn, nên thường được nhận vào các công việc nhẹ, lương ổn định, dù vẫn nhận mức lương tối thiểu.
Tôi từng được hỏi trong một buổi nói chuyện: “Sao ở nhà máy giờ ít thấy người gốc Triều Tiên làm việc thế?” Câu trả lời rất đơn giản - họ không cần. “Nếu làm ở nhà hàng vẫn có thu nhập tương đương mà đỡ vất vả, tại sao phải chọn công việc nặng nhọc? Cũng như người Hàn sang Úc làm việc thì chọn phục vụ quán ăn chứ không đi làm đồng.”

Hàn Quốc đang trở thành xã hội đa văn hoá
Tôi hiện đang sống ở tỉnh Gyeongnam. Ở bãi biển Gwangam, huyện Jindong, người Hàn lớn tuổi và các gia đình trẻ nước ngoài sống xen kẽ theo tỉ lệ 7:3. Khi đến thuyết trình ở trường trung học Mokpo, tôi thấy mỗi lớp đều có 2-3 học sinh là con của người nhập cư. Ở các vùng có nền công nghiệp yếu, tỷ lệ này thậm chí còn cao hơn. Hàn Quốc, đặc biệt là khu vực nông thôn đã trở thành xã hội đa văn hóa thực sự.
Tất nhiên, phân biệt đối xử vẫn tồn tại. Nhưng câu hỏi không nên là “có hay không”, mà là mức độ phân biệt tới đâu và làm sao để giảm bớt.
Giải pháp không nằm ở khẩu hiệu “đừng phân biệt đối xử”
Cách để lao động nước ngoài không bị kỳ thị không phải là kêu gọi lòng thương hại, mà là xây dựng hệ thống quản lý và giám sát chặt chẽ tại nơi làm việc, kèm theo chính sách kiểm tra và chế tài cụ thể.
Nói “đừng phân biệt đối xử với người nước ngoài” là điều đúng, nhưng chưa đủ. Bởi những người đối xử tệ với lao động ngoại quốc, cũng chính là những kẻ sẵn sàng đối xử tệ với người Hàn khác. Đó không phải là “kẻ phân biệt chủng tộc”, mà đơn giản là người vô nhân tính.
Tôi không nghi ngờ thiện ý của những người hô khẩu hiệu “ngừng phân biệt người nước ngoài”. Nhưng xét cho cùng, khẩu hiệu đó mang tính biểu tượng nhiều hơn là giải pháp thực tế. Đừng nhìn cuộc sống của lao động nhập cư qua lăng kính đạo đức hay ý thức hệ. Cuộc sống của họ không được định hình bởi chủ nghĩa dân chủ, tư bản hay xã hội chủ nghĩa mà bởi thực tế vật chất, tiền lương và cơ hội mưu sinh.
Không có hệ tư tưởng nào mạnh hơn giá trị của đồng tiền, và không có màu da hay quốc tịch nào vượt qua được ranh giới của kinh tế. Hãy nhớ rằng, họ không chỉ là “người nước ngoài” mà là những người lao động đến Hàn Quốc để kiếm sống, như bao người chúng ta.
ChatGPT đã nói:
Bình luận 0