[SOI PHIM] Khi mình xem lại "Reply 1988" lần thứ 3
Lần đầu tôi xem Reply 1988 là vào một mùa hè rảnh rỗi khi mình vẫn còn là một đứa học sinh cấp 3, sống cùng bố mẹ và ăn cơm mẹ nấu mỗi ngày. Lúc đó mình hoàn toàn chẳng nghĩ quá nhiều đến lúc tự lập và tự mình nấu những bữa cơm. Khi đó, mình đã cười thật nhiều với những trò ngốc nghếch của Duk Sun, bật khóc vì tình cảm dở dang của Jung Hwan và lặng người đi khi nghe bố của Duk Sun nói: “Bố cũng mới lần đầu làm bố, nên con gái à… hãy tha thứ cho bố mẹ.”
Nhưng lần thứ ba mình xem lại, là khi mình đã rời khỏi ngôi nhà ấy, dọn đến một thành phố khác, sống trong một căn phòng nhỏ, với gói mì gác bếp và tiếng im lặng mỗi tối.
Và cũng là lúc mình nhận ra… lần xem này không giống lần trước nữa.

Có một điều kỳ lạ về Reply 1988, đó là khi bạn càng lớn, nó càng nhiều tầng nghĩa hơn. Những điều trước kia bạn chỉ lướt qua, giờ lại khiến tim bạn lặng đi một nhịp. Ngày xưa, mình chỉ thấy nó dễ thương. Giờ thì mình thấy nó rất đời, rất thực và cũng đầy dịu dàng. Dịu dàng như cách mẹ Duk Sun thắt lại khăn cho chồng mỗi sáng sớm. Như cách bố Sun Woo lặng lẽ để lại vài đồng trong chiếc hộp tiết kiệm cũ. Như cách cả xóm nhỏ cùng ngồi ăn mì gói dưới ánh đèn vàng mờ, chẳng cần điều gì nhiều nhặn, nhưng lòng lại đủ đầy đến lạ.
Giữa bộn bề deadline, giữa những buổi sáng ngủ dậy mà chẳng có tiếng ai gọi “Ăn sáng đi con”, giữa hàng loạt tin nhắn chưa trả lời và giấc ngủ chập chờn, mình chọn xem lại Reply 1988 như một cách trốn chạy. Nhưng không ngờ, bộ phim ấy không chỉ cho mình nơi để trốn, mà còn chỉ lối mình về.
Lần xem thứba này, mình để ý nhiều hơn đến những điều nhỏ: tiếng dép kéo lê ngoài sân, tiếng cười lanh lảnh của Duk Sun mỗi khi chọc ghẹo bạn, những bữa cơm dù đơn sơ nhưng luôn đủ người ngồi quây quần.
Có những thứ, ngày xưa mình chẳng buồn quan tâm, giờ lại khiến mình rưng rưng…
Mình đã nghĩ nhiều về nhóm bạn năm người ấy: Duk Sun, Jung Hwan, Dong Ryong, Sun Woo và Taek. Mỗi người một kiểu tính cách, một hướng đi khác nhau, nhưng họ vẫn cứ ngồi lại với nhau, cùng ăn mì, cùng cười, cùng im lặng. Ở tuổi trưởng thành, bạn bè dần rơi rụng như lá mùa thu. Không phải vì hết thương, mà vì ai cũng mải miết lớn lên, mải miết sống. Nhưng xem lại Reply 1988, mình hiểu: tình bạn đẹp không phải là tình bạn luôn kề bên, mà là tình bạn vẫn còn đó, dẫu cho bạn không còn kề bên.
Có một cảnh tôi không thể nào quên: bố Duk Sun thẫn thờ trên chiếc ghế đá, sau buổi tiệc nghỉ hưu, tay cầm tấm kỷ niệm chương có dòng chữ “Cảm ơn bố”. Ông không nói gì, chỉ ngồi đó, mắt hoe đỏ, như thể cả cuộc đời làm cha, cuối cùng cũng được công nhận bằng một lời cảm ơn.
Mình nhớ bố tôi kinh khủng, người chẳng bao giờ nói “bố yêu con”, nhưng chưa bao giờ để tôi thiếu một đồng tiền học. Mình nhớ mẹ da diết, người lúc nào cũng nhắn đi nhắn lại đúng một dòng “Ăn gì chưa con?”, nhưng lại gửi kèm cả đoạn link dạy cách nấu canh, nấu thịt, luôn lo con sẽ đói.
Mình tự hỏi, đã bao giờ mình nói lời cảm ơn chưa nhỉ?
Reply 1988 không có cao trào, cũng chẳng có nhân vật phản diện. Nhưng chính sự bình thường đó, lại khiến nó chạm được vào những điều sâu nhất trong lòng người. Lần thứ ba xem lại, mình không còn mong chờ kết thúc của tình yêu ai sẽ đến với ai. Mình chỉ muốn dừng lại ở một phân cảnh nào đó, ở những ngày tháng êm đềm, ở một khu phố cũ, nơi có năm gia đình, có năm đứa trẻ, có cả một tuổi thơ nằm lại.
Mình tin, ai rồi cũng sẽ có một lần quay lại với Reply 1988. Không phải vì hết phim để xem, mà là vì trái tim cần một chốn để lặng đi, để nhớ, để thương và để biết mình từng được yêu thương nhiều đến thế nào.
Nếu bạn đang mỏi mệt, đang cảm thấy lòng trống rỗng, hãy thử bật lại Reply 1988. Không phải để giải trí, mà để chạm vào điều gì đó rất cũ.. nhưng chưa bao giờ mất đi trong bạn.
Bình luận 0

Tám chuyện
Trong màn ra mắt tại Mỹ của một tác giả Hàn Quốc, những thú vui kỳ lạ trỗi dậy theo cách đáng sợ.

Bà nội của đồng nghiệp tôi phản đối bạn gái của anh ấy vì cô ấy thừa cân – Bà ấy có lý do chính đáng không?

Trải nghiệm phòng tắm hơi Hàn Quốc: Điều bạn không nên bỏ lỡ!

Khiến tâm trí bạn vặn xoắn. Dù nhiều năm trôi qua, The Good Son vẫn buộc người đọc phải ngoái nhìn với một cảm giác do dự

REBOOT vào một đêm Chủ Nhật tình cờ...

Những Câu Chuyện Kinh Dị Hàn Quốc & Truyền Thuyết Đô Thị Rợn Gai Ốc

Hãy mượn sách (Thay vì mua)

Lời cảnh tỉnh 500 đô la: Chiếc nhẫn Samsung Galaxy đã khiến tôi nhận ra mức độ căng thẳng của mình như thế nào

Tôi yêu con mình, nhưng tôi hối tiếc vì đã có con. Làm sao tôi có thể chấp nhận cuộc sống của mình với vai trò là một bậc cha mẹ?

Một lá thư gửi bản thân trong tương lai: "Tôi hy vọng bạn có quyền tự do để nói không"

"If You Want to Eat a Red Apple" (Nếu bạn muốn ăn một trái táo đỏ) trở thành tác phẩm Hàn Quốc đầu tiên giành giải Bologna Ragazzi Opera Prima

Cảm nhận vẻ đẹp rực rỡ nhuốm màu đau thương trong từng trang tiểu thuyết “White Mulberry” của nhà văn Rosa Kwon Easton

Tại sao phụ nữ Hàn Quốc gọi chồng là "Oppa" ?! Hãy hiểu về bối cảnh văn hóa và sự phát triển của từ này nếu bạn không muốn bị "quê"

[VÒNG QUANH THẾ GIỚI] Máy X-Quang Di Động – Phát Minh Cứu Sống Hàng Ngàn Người Trong Chiến Tranh
![[VÒNG QUANH THẾ GIỚI] Máy X-Quang Di Động – Phát Minh Cứu Sống Hàng Ngàn Người Trong Chiến Tranh](https://suckhoedoisong.qltns.mediacdn.vn/Images/maihuong/2017/08/19/3.jpg?thumbnail)
[VÒNG QUANH THẾ GIỚI] Marie Curie – Nhà khoa học tiên phong trong lĩnh vực phóng xạ
![[VÒNG QUANH THẾ GIỚI] Marie Curie – Nhà khoa học tiên phong trong lĩnh vực phóng xạ](https://images.squarespace-cdn.com/content/v1/57a1aa6259cc688c3e32c6c5/1543255043426-T05TZYRHCA13OEJE0J2T/Fierce+women+-+Blog+post+Banners.png?thumbnail)