KHÔNG CÓ LUẬT NÀO BẮT MÌNH CHẾT HẾT TRƠN!
Chào mấy bạn, lâu quá tui mới ngồi gõ lại mấy dòng này nghen. Thời gian qua, kiếm việc làm hoài mà không ra, tui mệt muốn xỉu luôn. Đời mà tới lúc lo cơm áo gạo tiền từng ngày thì mấy cái ham muốn bay biến hết trơn. Tui chỉ biết cắm đầu vô chuyện sống sót, chẳng còn tâm trí đâu mà mơ mộng xa xôi nữa.
Tui tập gym cả chục năm nay, giờ nó thành cái phao để tui khỏi chìm trong lầy lội của sự chán nản. Còn đọc sách với viết lách thì giống như liều thuốc an thần, giữ cho đầu óc tui không bị trôi tuột đi đâu mất. Nhờ vậy, tui mới ngộ ra cái lý thuyết Maslow mà hồi xưa học lướt qua: bụng đói thì đừng có mơ chuyện cao siêu, phải lo cái cơ bản trước đã. Đúng thiệt, không trải là không hiểu sâu được đâu nghen!
Tui cứ tự an ủi “rồi sẽ ổn, rồi sẽ ổn”, mà tới lúc tiền nhà tháng sau chưa có, đi phỏng vấn cũng hết nổi sức, tui mới tá hỏa. Quyết định đi xin việc làm thêm liền, mà trời ơi, kiếm cái job tạm bợ cũng khó muốn chết! Đi làm ngày ở kho Coupang còn bị báo hết chỗ, tui hoang mang thiệt sự. Nghĩ tới chuyện dọn về quê sống ké ba má, hay đi vay mượn ai đó mà thấy rối như tơ vò.
Rồi tự nhiên có cú điện thoại cứu nguy. Một chỗ làm thêm tui từng xin gọi hỏi: “Chiều nay ra làm được hông?”. Tui gật đầu cái rụp, không chần chừ. Công việc là cầm búa lắp thảm, nặng thấy bà luôn, nhưng lúc đó tui chẳng thấy mệt. Có việc để làm là tui mừng muốn khóc rồi (dù hôm sau tay đau nhức, thân thể không giả bộ được đâu nghen!). Người ta thấy tui siêng nên kêu: “Mai ra nữa nghen?”. Vậy là tui làm nguyên tuần, còn xung phong đi công tác kiếm thêm chút đỉnh. Cuối cùng cũng đủ tiền đóng nhà trọ, thở phào cái nhẹ.
Đang yên lành thì thêm một cú điện thoại nữa. Là công ty tui phỏng vấn lần cuối, trước đó họ từ chối vì tui ít kinh nghiệm. Giờ họ đổi ý, nói “làm được thì học dần, cứ thử tin coi sao”. Tự nhiên mọi chuyện trơn tru tới mức tui ngỡ trời thương.
Nhìn lại hết cái mớ lộn xộn này, tui nghĩ chắc ông trời muốn dạy tui cách nhìn đời mới. Làm thêm cực khổ mà tui biết quý từng đồng tiền nhỏ. Xong việc, kêu cái pizza ăn mà cười toe toét như con nít. Mấy cái bình thường – tay chân lành lặn, chỗ nằm ngủ, miếng cơm vô bụng – giờ thành báu vật trong mắt tui.
Đời sống thiệt ra chẳng có gì ghê gớm. Nghĩ khó thì nó khó thiệt, mà coi nhẹ thì cũng qua hết. Ham muốn nhiều, so sánh nhiều chỉ làm mình thêm đói lòng thôi. Qua chuyện này, tui muốn sống nhẹ nhàng hơn, không lo xa tới ngày mai làm chi, cứ trân quý cái hôm nay trước đã.
Bình luận 0

Tám chuyện
Ai khâu miệng Harley?
Một câu chuyện kinh dị

5 phim Hàn về đề tài Y Khoa không thể bỏ lỡ: Cảm xúc vỡ oà giữa phút giây gấp gáp và tình người ấm áp

Khi Suzy cũng bị tổn thương bởi người từng gọi là bạn và bài học đắt giá về sự tin tưởng trong showbiz

Hãy Thật Sự Cẩn trọng Với Đồ Ăn Giao Hàng Tận Nơi, Đặc Biệt Là Trong Mùa Xuân

Mình cũng từng thích trend “Ghibli Style” khi dùng ChatGPT… cho đến khi nhận ra điều này

Đừng vội tin vào nước mắt trẻ thơ: Khi yêu thương mù quáng lại khiến con mất đi các kĩ năng xã hội

[SOI PHIM] Đến thử rạp phim nơi IU trở thành cô bé bán vé ở Gwangju trong phim Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt
![[SOI PHIM] Đến thử rạp phim nơi IU trở thành cô bé bán vé ở Gwangju trong phim Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt](/upload/bd7556de6c4447b786de3cd7587ffd78.webp?thumbnail)
[SOI PHIM] Khi mình xem lại "Reply 1988" lần thứ 3
![[SOI PHIM] Khi mình xem lại "Reply 1988" lần thứ 3](/upload/1b32a07be1034f1d953e68dd82741390.webp?thumbnail)
Trượt ván, không trượt đời!

Đừng có nói “Con nít mà, nó có biết gì đâu”?

Khi mình nhận ra... mình đã luôn được bao bọc bởi sự đủ đầy

Lương 5 triệu mà ngày nào cũng uống matcha latte

Top những phim Hàn trong lòng tôi

Chúng ta có thể học được gì từ cách mà người Hàn leo núi
