Kim chi nha

Beauty: Sân khấu Hàn Quốc định nghĩa lại mỹ học Đông Á

1
hsiao
2025.04.04 Thích 1 Lượt xem 127 Bình luận 0

Giữa lòng Nhà hát Quốc gia Hàn Quốc, nơi từng cất lên những thanh âm cổ điển bậc nhất, vở diễn “Beauty” của Đoàn Múa Quốc gia đã bừng sáng như một bản tuyên ngôn nghệ thuật táo bạo, nơi vẻ đẹp truyền thống không còn là khuôn mẫu, mà trở thành chất liệu để tái sinh. Đây không chỉ là một buổi biểu diễn múa, mà là một tác phẩm thị giác tổng thể, một màn “phá hình” đầy cảm xúc, nơi mọi giác quan được dẫn dắt qua dòng chảy mới mẻ của thẩm mỹ Hàn Quốc đương đại.

 

 

Từ cảm hứng ban đầu – bức tranh “Miindo” (Portrait of a Beauty) của họa sĩ Tân Doanh Phúc (Sin Yun-bok) – đạo diễn Yang Jung-woong không dừng lại ở việc mô phỏng cái đẹp cổ xưa, mà dũng cảm đưa ra một câu hỏi thời đại: Vẻ đẹp Hàn Quốc là gì trong năm 2025? Câu hỏi ấy được trả lời bằng sự kết hợp bùng nổ giữa truyền thống và hiện đại: 11 điệu múa dân gian – từ ganggangsulae đến múa quạt, múa kiếm và talchum – được tái cấu trúc với tiết tấu nhanh, tiết giản hình thức nhưng giàu tính biểu tượng. Vẻ đẹp không còn là “nét dịu dàng e lệ”, mà là sự đa diện, đôi khi tinh nghịch như dokkaebi – yêu tinh trong văn hóa dân gian, đôi khi là cơn bùng nổ màu sắc tựa như lễ hội hoang dã trước mùa xuân.

 

 

Trên sân khấu, 29 nữ vũ công không chỉ nhảy múa – họ tuyên bố quyền lực thẩm mỹ của người phụ nữ hiện đại. Những bước chân dứt khoát, những tấm hanbok được biến hóa với chất liệu phá cách, phối màu chói lọi, đi cùng tóc giả sặc sỡ và trang phục “phi hoa văn” tạo nên một cơn lốc thời trang như bước ra từ sàn catwalk của Vogue. Thậm chí, điệu talchum vốn dành cho nam giới được thể hiện hoàn toàn bởi dàn nữ diễn viên, không mặt nạ, không rườm rà, chỉ còn lại chuyển động – khêu gợi, hài hước và tự do. Đó là một sự đảo ngược tinh tế nhưng quyết liệt với cấu trúc giới tính truyền thống trong nghệ thuật dân gian.

 

 

Sự đột phá ấy càng trở nên thuyết phục nhờ vào ê-kíp sáng tạo đẳng cấp. Nhạc sĩ Jang Young-gyu – linh hồn của ban nhạc Leenalchi – kiến tạo một không gian âm thanh vừa trầm sâu, vừa sôi động, kết hợp nhịp trống dân gian và điện tử hiện đại. Stylist Seo Young-hee – người gắn bó với Vogue Korea hơn 30 năm – đẩy hanbok vượt khỏi ranh giới lễ nghi, biến nó thành biểu tượng thời trang mở. 

 

 

Trong khi đó, đạo diễn hình ảnh Shin Ho-seung – từng cộng tác với aespa, NCT 127 – tạo nên một sân khấu như không gian trôi nổi giữa truyền thống và cyberpunk: khinh khí cầu tượng trưng cho âm – dương, LED trải dài như tranh cuộn, vải lụa bay mềm tựa gió giữa trời.

 

 

Điều khiến “Beauty” thực sự đặc biệt không chỉ là sự phối hợp của những tên tuổi lớn, mà là cách họ cùng nhau kiến tạo nên một bức tranh thẩm mỹ hoàn toàn mới – vừa chất chứa ký ức dân tộc, vừa thấm đẫm tinh thần đương đại. Không còn những định nghĩa cứng nhắc, vở diễn mở ra không gian cho khán giả “cảm” lại vẻ đẹp Hàn Quốc như một thứ năng lượng sống: linh hoạt, phi giới hạn và đầy bản sắc.

 

 

Trong bối cảnh Hàn Quốc đang dần khẳng định vị thế văn hóa toàn cầu qua làn sóng Hallyu, “Beauty” không chỉ là một tác phẩm sân khấu – nó là lời tuyên ngôn về cái đẹp không ngừng chuyển hóa, là minh chứng rằng nghệ thuật truyền thống vẫn có thể trở thành xu hướng, nếu được tiếp cận bằng trí tuệ, tình cảm và tinh thần dám đổi mới.

 

“Vẻ đẹp không chỉ là thứ để ngắm nhìn – nó là cách ta kể lại câu chuyện của mình trong ngôn ngữ của chuyển động, màu sắc và âm thanh.”
– Trích lời đạo diễn Yang Jung-woong

 

Bình luận 0

/upload/bf44f8d0ab2947378ce264d6bd29e873.webp

Văn hóa

14 15 16 17 18