“Về Ngoại Ăn Gì Đấy Con?”: Câu Hỏi Khiến Tôi Tức Nghẹn Cổ Họng Suốt 20 Năm Làm Dâu 🍲💔
Chào các chị em trên KimChiNha, không biết có ai đang rơi vào cảnh ngộ như mình không, chứ thực sự là mình vừa từ nhà ngoại về nhà chồng mà lòng nặng trĩu, ấm ức đến mức không ngủ nổi nên phải lên đây viết vài dòng cho nhẹ lòng.
Vốn dĩ, mẹ ruột mình không phải kiểu phụ nữ khéo léo hay đam mê bếp núc. Từ nhỏ đến lớn, gia đình mình luôn chọn lối sống đơn giản. Dịp Tết vừa rồi cũng vậy, cả nhà thống nhất không bày vẽ món này món nọ cho mệt thân, chỉ mua ít Sashimi tươi và chuẩn bị một bữa thịt ba chỉ nướng thật thịnh soạn. Cả nhà quây quần bên bếp nướng, vừa ăn vừa cười nói vui vẻ, mình cảm thấy đó là giây phút bình yên nhất sau một năm làm việc vất vả.
Thế nhưng, “cơn ác mộng” bắt đầu khi mình bước chân về nhà chồng.
Vừa về đến nơi, đập vào mắt mình là mâm cao cỗ đầy với đủ thứ món truyền thống, đặc biệt là nồi sườn hầm (Galbi-jjim) nghi ngút khói mà mẹ chồng mình đã cất công chuẩn bị. Trong lúc mình đang dọn dẹp ở phòng khách, thì mẹ chồng, cô em chồng và con trai mình đang ngồi ở bàn ăn.
Và rồi, mình nghe thấy mẹ chồng cất giọng hỏi con mình – một câu hỏi mà nghe qua thì tưởng là quan tâm nhưng lại ẩn chứa đầy sự mỉa mai:
“Thế ở bên nhà bà ngoại, cháu được ăn món gì ngon không?”
Con mình vốn thật thà, nó hồn nhiên trả lời: “Dạ, bà ngoại cho con ăn thịt ba chỉ nướng ạ!”. Ngay lập tức, mình nghe thấy tiếng mẹ chồng cười một cách đầy kinh ngạc, kiểu như không thể tin nổi vào tai mình: “Trời đất, ngày lễ mà lại đi ăn ba chỉ nướng à?”.
Chưa dừng lại ở đó, bà liếc nhìn những nốt mụn dậy thì trên mặt con mình rồi bồi thêm một cú đau điếng: “Cháu đang nổi nhiều mụn thế kia mà mẹ cháu còn cho ăn thịt ba chỉ nữa cơ à?”.

Lúc đó, mình đứng sững lại ở phòng khách, tim đập thình thịch vì tự ái và tức giận. Cảm giác như bao nhiêu sự thoải mái ở nhà mẹ đẻ vừa rồi bị bà đem ra giẫm đạp hết vậy. Tại sao ăn ba chỉ nướng ngày lễ lại là một cái tội? Tại sao lại mượn lời đứa trẻ để nói bóng gió về cách sống của nhà ngoại mình?
Và đỉnh điểm là tin nhắn của bà sau đó...
Tối hôm đó, bà gửi cho mình một cái tin nhắn dài dằng dặc như sớ táo quân. Trong đó, bà nhắc đi nhắc lại chuyện con mình bị nổi mụn, khuyên mình phải chú ý đến thói quen ăn uống của con, bảo phải giảm đồ ăn béo, bột mì và thực phẩm chế biến sẵn. Bà còn nhấn mạnh rằng thịt ba chỉ cực kỳ không tốt cho sức khỏe của đứa trẻ.
Gần 20 năm kết hôn, đây không phải lần đầu mình chịu những lời nhắc nhở kiểu “bề trên” và sự so sánh ngầm giữa hai bên thông gia như thế này. Vợ chồng mình đều đi làm, bận tối mặt tối mũi nhưng mình vẫn luôn cố gắng chăm lo từng bữa ăn cho con theo cách tốt nhất. Nhưng trong mắt mẹ chồng, dường như mọi nỗ lực của mình đều không bằng một nồi sườn hầm của bà.
Đêm đó mình đã không thể thốt ra được lời nào để phản kháng ngay tại chỗ. Bây giờ nghĩ lại, mình thấy vừa buồn, vừa bực, vừa thương bố mẹ đẻ mình vô cùng. Có lẽ, lần sau về ngoại, mình chẳng còn dám thật thà kể chuyện ăn uống gì nữa để tránh những bài “thuyết giáo” không hồi kết từ phía nhà chồng.
Còn các chị em, có ai từng phải nghe những câu hỏi “vô tình” nhưng đầy ý tứ của mẹ chồng như mình chưa?
Bình luận 0