Tâm sự của cô dâu Việt ở Hàn: “Tôi đã học cách yêu lại cuộc sống này.”
“Ngày tôi rời Việt Nam, trong vali chỉ có vài bộ quần áo, một ít quà quê và niềm tin rằng cuộc đời sẽ khá hơn. Tôi không biết rằng, chính mình sẽ phải học lại từ đầu : không chỉ là tiếng nói, mà là cách yêu thương, cách sống, và cách tin vào hạnh phúc.”

Tôi sinh ra ở miền Tây, nơi những buổi chiều nắng tắt, con gái tụm năm tụm bảy nói về chuyện “lấy chồng Hàn”. Với nhiều người, đó là giấc mơ. Một người chồng ổn định, cuộc sống sung túc, tương lai tươi sáng cho cha mẹ ở quê. Tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Năm tôi 23 tuổi, tôi được giới thiệu với anh, một người đàn ông Hàn sống ở tỉnh nhỏ gần Busan. Anh không đẹp trai như phim Hàn, nhưng hiền và ít nói. Chúng tôi nói chuyện qua phiên dịch viên, chỉ vài lần gặp mặt rồi quyết định kết hôn. Khi máy bay cất cánh rời khỏi Tân Sơn Nhất, tôi nghĩ mình đang bắt đầu một chương mới. Nhưng chương đó không giống trong phim Hàn mà tôi hay coi chút nào.
Tôi không biết tiếng Hàn, còn mẹ chồng tôi thì không biết một từ tiếng Việt. Căn nhà nhỏ giữa làng quê lạnh giá như một thế giới riêng, nơi mọi âm thanh đều xa lạ. Buổi sáng, tôi nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng dép của mẹ chồng đi trong bếp, tiếng tivi phát bản tin mà tôi chẳng hiểu gì.
Tôi đã khóc rất nhiều. Không phải vì khổ, mà vì cảm giác mình bị bỏ quên. Mọi người vẫn đối xử tử tế, nhưng giữa tôi và họ là một bức tường vô hình của ngôn ngữ, của văn hoá, của những cái nhìn chưa kịp hiểu nhau.
Tôi từng muốn về Việt Nam. Nhưng rồi, trong một lần đi chợ, tôi gặp một cô người Việt khác - chị H, hơn tôi vài tuổi. Chị cười tươi, nói tiếng Hàn khá sõi, và bảo: “Chị cũng từng như em. Nhưng ở đây, nếu không học cách yêu cuộc sống này, mình sẽ không sống nổi đâu.”
Tôi bắt đầu học tiếng Hàn ở trung tâm 다문화가족지원센터 (Trung tâm hỗ trợ gia đình đa văn hoá). Buổi đầu, tôi chỉ biết nói “안녕하세요” và “감사합니다”, phát âm ngượng ngùng đến buồn cười. Nhưng mỗi ngày trôi qua, tôi học được nhiều hơn, không chỉ ngôn ngữ, mà cả cách người Hàn thể hiện tình cảm, cách họ quan tâm mà không nói ra.
Tôi học nấu kimchi, nấu canh tương, tập cúi chào đúng cách, học phân biệt giọng vùng miền. Tôi hiểu rằng mẹ chồng không ghét mình, chỉ là bà không biết cách bày tỏ. Tôi cũng học hiểu chồng hơn, biết rằng đằng sau sự im lặng của anh là sự lo lắng vụng về của một người đàn ông quen sống khép kín.
Mỗi ngày, tôi viết vài dòng nhật ký bằng tiếng Hàn. Dòng đầu tiên tôi viết là: “나는 괜찮아요.” (Tôi ổn rồi.) Và dần dần, tôi thật sự ổn.
Ba năm sau ngày đặt chân đến Hàn Quốc, tôi đã khác. Tôi nói tiếng Hàn trôi chảy, có vài người bạn thân, tham gia nhóm cộng đồng người Việt ở thành phố. Tôi bắt đầu dạy tiếng Việt cho trẻ em lai Việt - Hàn. Khi thấy tụi nhỏ đọc được câu “Con yêu mẹ”, tim tôi ấm lạ.
Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không tự nhiên đến, nó là thứ phải được học, được vun đắp, được tạo ra mỗi ngày. Ngày trước, tôi từng nghĩ yêu là nhận, nhưng giờ tôi hiểu, yêu là cho đi, là cùng nhau tìm cách hiểu nhau dù hai người không chung tiếng nói.
Có lần, chồng tôi hỏi: “Em có hối hận khi lấy anh không?”
Tôi cười, đáp chậm rãi bằng tiếng Hàn: “조금 힘들었지만, 후회하지 않아요. 덕분에 내가 더 강해졌어요.” (Đã từng khó khăn, nhưng em không hối hận. Nhờ có anh, em trở nên mạnh mẽ hơn.) Tôi biết, mình đã tìm lại được tình yêu, không phải thứ lãng mạn như phim, mà là tình yêu bình dị giữa những người cùng nhau cố gắng.
Giờ đây, mỗi khi nhìn ra cánh đồng tuyết trắng trước nhà, tôi không còn thấy xa lạ. Tôi pha ly cà phê Việt, mở nhạc quê nhà, và mỉm cười.
Tôi đã học cách yêu lại cuộc sống này - nơi tôi từng thấy cô đơn, giờ là nơi tôi thuộc về.
Theo Kim Chi Nha
Bình luận 0