Liệu chúng ta đang tạm trú trong giấc mơ của người khác, rồi tưởng đó là của chính mình?

Có thể lý do khiến hàng triệu người mê mẩn phong cách Ghibli là vì thế giới đó quá đẹp. Một vẻ đẹp không phô trương, không logic, nhưng đầy cảm xúc. Nó là “thế giới mà ta từng có nhưng đã đánh mất” – nơi thiên nhiên còn là bạn, nơi mọi chuyện xảy ra chậm rãi, nơi có thể buồn mà không bị giục bước tiếp.
Nhưng chính vì vậy, khi tôi thấy mình “hóa thành” nhân vật trong thế giới ấy bằng một cú click chuột, tôi lại thấy có gì đó… không thật.
Không phải vì AI không đủ giỏi. Mà vì nó chưa từng sống trong thế giới ấy.

Công nghệ có thể giúp – nhưng không thể thay thế cảm xúc
Tôi vẫn nghĩ AI có thể là một công cụ tốt. Nó giúp chúng ta thể hiện ý tưởng, tiết kiệm thời gian, thậm chí truyền cảm hứng. Nhưng nếu chúng ta chỉ sống trong những hình ảnh “đẹp như hoạt hình”, liệu chúng ta có quên mất cách sống thật – sống với nhịp thở của chính mình?
Vì vậy, hôm nay tôi đổi lại ảnh đại diện cũ. Vẫn là tôi – tóc rối, ánh sáng mờ, không có hiệu ứng lung linh nào hết. Nhưng là tôi… sau một chiều dạo bộ trong công viên, nghe nhạc của Joe Hisaishi, và để mình buồn một chút.
Trong một thế giới nơi AI có thể làm mọi thứ “nhìn giống như thật” – bạn còn dám tin vào cái “không hoàn hảo” của chính mình?
Tôi nghĩ, đó mới là thứ nghệ thuật thật sự. 💖
Bình luận 1

Tám chuyện
Vì sao lúc nào bạn cũng thấy mệt mỏi?

6 Cách để hiểu hơn mình là ai

Theo mẹ mưu sinh...

Kevin và mẹ sau 32 năm (Phim Ở nhà 1 mình - Home alone)

Làm thêm ‘nghề tay trái’, hỗ trợ cho ‘nghề tay phải’: Cách Gen Z ‘vào đời’ để trang trải cuộc sống và cơ hội trở thành thế hệ người giàu mới

Chuyện gì đang xảy ra ở Starbucks? Chưa đầy 2 năm rưỡi thay 3 CEO

Namsan mùa đông

Một góc Song Do (Incheon)

Tháp Namsan Seoul

Hoàng hôn tại sông Hán (Han River)

Sấm chớp trên đỉnh tòa nhà Lotte

Chùa Seokjong tỉnh Chungcheong

Núi Seorak!

Một quán cà phê tại đường Huiujeong (Seoul)
