Chẳng sao đâu nếu ta không huy hoàng
Từ khi bắt đầu đi làm, mình đã có suy nghĩ rằng: Mình chỉ muốn làm nhân viên thôi, không muốn lên leader hay quản lý, vậy có sai không…
Chức vụ cao hơn thì lương cao hơn, chuyện đó ai cũng biết. Nhưng đi kèm là quản người, họp hành nhiều hơn, trách nhiệm chồng thêm, đầu óc lúc nào cũng phải nghĩ cho cả một nhóm. Trong khi có người chỉ muốn chịu trách nhiệm cho đúng phần việc của mình, làm cho tốt, rồi về nhà đúng giờ, có thời gian cho sở thích và cuộc sống riêng. Không ham chức danh, cũng không đặt nặng chuyện phải có nhà to xe đẹp. Với họ, như vậy là đủ.
Nhưng bước ra ngoài xã hội thì lựa chọn này lại dễ bị nhìn bằng ánh mắt khác. Người ta hay lấy số năm đi làm để đo xem bạn nên đứng ở đâu. Hay hỏi những câu như “tuổi này lẽ ra phải làm quản lý rồi”, hoặc “hồi đó học giỏi mà giờ cũng bình thường ha”. Ngầm hiểu rằng nếu không leo lên vị trí cao hơn thì là chưa cố gắng đủ.

Trong khi thực tế, nhiều người không thiếu năng lực, chỉ là không có nhu cầu. Họ không muốn quyền lực, không muốn quản người, không muốn cuộc sống lúc nào cũng xoay quanh công việc. Họ muốn làm một công việc họ thích, sống một cuộc sống vừa với mình. Thế thôi.
Nếu nhìn kỹ thì con đường đi làm thường chia thành hai hướng khá rõ. Một hướng là quản lý, tức là ngoài chuyên môn còn phải gánh trách nhiệm con người và vận hành. Hướng còn lại là chuyên môn, tập trung làm sâu, làm chắc một lĩnh vực cụ thể. Không phải ai cũng hợp với cả hai. Và cũng không có quy định nào nói rằng ai cũng phải đi theo hướng quản lý mới là “đúng”.
Nỗi lo lớn nhất của những người chọn con đường chuyên môn là sợ bị đánh giá là không phát triển, sợ đến lúc công ty không cần nữa thì sẽ bị loại ra. Nỗi lo đó chỉ xảy ra khi mình chọn đứng yên. Còn nếu đã chọn không lên chức, thì đổi lại phải làm cho giỏi thật sự.
Giỏi đến mức khó thay thế. Giỏi đến mức công ty cần người giải quyết việc đó là nghĩ tới mình. Khi đó, bạn hoàn toàn có thể nói rõ rằng mình muốn tiếp tục làm tốt vị trí hiện tại, không cần chức danh cao hơn, nhưng giá trị mình tạo ra là rõ ràng.
Cầu tiến không chỉ nằm ở việc lên chức. Với nhiều người, cầu tiến là hiểu mình muốn gì, rồi nghiêm túc đầu tư cho con đường đó. Không chạy theo kỳ vọng của người khác, cũng không cần chứng minh gì với ai.
Muốn làm quản lý hay muốn làm chuyên môn, thật ra đều là lựa chọn. Quan trọng là bạn có đủ năng lực để đứng vững với lựa chọn của mình hay không.
Còn bạn, bạn có bao giờ băn khoăn như này chưa?
Bình luận 2