Trường khiếm thị ở Daegu ra mắt kỷ yếu 3D giúp học sinh “nhìn” bạn bè bằng xúc giác
Có những cuốn kỷ yếu dùng để ngắm nhìn lại tuổi học trò. Nhưng ở một góc nhỏ của thành phố Daegu (Hàn Quốc), kỷ yếu được chạm vào – từng gương mặt, từng đường nét, từng người bạn đồng hành suốt nhiều năm học. Đó là cách Trường Daegu Kwangmyung trao lại ký ức cho những học sinh khiếm thị của mình vào ngày tốt nghiệp năm nay.

Trong buổi lễ tốt nghiệp diễn ra đầu tháng 1, các học sinh của trường lần lượt mở cuốn album dày, đặt bàn tay lên những bức chân dung nổi được in bằng công nghệ 3D. Không có màu sắc, không có ánh sáng, chỉ có những đường gờ nhỏ mô phỏng sống mũi, gò má, và những đường cười quen thuộc.
Đó là cách các em “nhìn thấy” bạn bè theo đúng nghĩa của xúc giác, của sự kết nối không cần ánh sáng.
Album 3D được tạo ra bằng máy quét và máy in chuyên dụng. Mỗi gương mặt được tái hiện như một bức phù điêu, đủ để học sinh nhận ra người bạn thân cạnh mình trong suốt quãng đường từ mẫu giáo đến trung học. Với học sinh khiếm thị, đây là thứ ký ức có thể giữ lại lâu hơn bất kỳ tấm hình chụp phẳng nào.

Trường Daegu Kwangmyung được thành lập từ năm 1946, là cơ sở duy nhất tại khu vực Daegu – Bắc Gyeongsang dành riêng cho học sinh khiếm thị. Không chỉ dạy chữ hay nghề, trường còn chú trọng tạo ra những trải nghiệm học đường mà các học sinh sáng mắt vốn dĩ vẫn có: đó là những gương mặt bạn bè, những kỷ niệm chung, và cảm giác “mình đã từng là một phần của nơi này”.
Kỷ yếu 3D ra đời vào năm 2020, từ sự hợp tác của nhà trường với doanh nghiệp và viện nghiên cứu. Kể từ đó, năm nào học sinh tốt nghiệp cũng háo hức chờ đến ngày chạm vào “phiên bản 3D” của lớp mình.
Với nhiều em, đó không chỉ là một cuốn sách tốt nghiệp, mà là thứ để ghi nhớ những người bạn đã cùng vượt qua những năm tháng học tập đầy nỗ lực.

Các thầy cô của trường chia sẻ rằng phần lớn học sinh không có bức ảnh chân dung theo cách thông thường. Một số em chưa từng thấy khuôn mặt của chính mình, càng không thể “đoán” gương mặt của bạn bè. Vì thế, album 3D giống như một chiếc cầu nối giữa ký ức và xúc giác, giữa tuổi thơ và trưởng thành.
Giữa vô vàn thay đổi của công nghệ, sự xuất hiện của kỷ yếu 3D không phải để phô diễn kỹ thuật, mà để trả lại cho học sinh một điều bình dị: cảm giác được nhớ đến, được ghi nhận như bất kỳ học sinh nào khác.
Câu chuyện nhỏ ở Daegu nhắc người ta rằng công nghệ không chỉ để đi nhanh hơn hay làm nhiều hơn. Đôi khi, nó đơn giản chỉ giúp những ký ức trở nên trọn vẹn hơn với những người đang tìm cách chạm vào thế giới theo cách riêng mình.
Và vào ngày tốt nghiệp ấy, khi từng gương mặt nổi lên dưới đầu ngón tay, các học sinh của Daegu Kwangmyung biết rằng: dù không nhìn thấy bằng mắt, các em vẫn có quyền lưu giữ tuổi học trò theo cách rất đẹp bằng đôi tay và bằng trái tim.
Bình luận 0
Văn hóa
Bạn có biết một món mà vua chúa Joseon cũng mê mẩn không? Không phải nhân sâm. Không phải yến.
Khi màu phông nền ảnh thẻ trở thành một nét văn hoá: Câu chuyện thú vị từ Hàn Quốc
Sông Hàn 한강 – Dòng sông của ánh sáng, ký ức và những khoảnh khắc lặng lẽ
Hội chứng "Gây hấn thụ động" và hệ lụy dưới bề mặt văn hóa công sở Hàn Quốc.
Vì sao cảnh giường chiếu trong phim truyền hình Hàn Quốc luôn bị tiết chế tối đa?