Vì sao gà rán Hàn chưa đánh bại được Burger Mỹ?

Hàn tự hào về K-Food nhưng tại sao chưa có chuỗi nào tồn tại bền lâu và lớn mạnh như McDonald's ?
Sống ở Hàn Quốc hơn chục năm, tôi vẫn hay đùa với bạn bè rằng: “Đất nước này có lẽ sinh ra để làm chủ các chuỗi nhượng quyền, nhưng sao vẫn chưa bắt kịp mấy ông lớn như McDonald’s hay Domino’s nhỉ?”. Câu hỏi “Con gà hay món gà rán có trước?” nghe vui vui, nhưng ngẫm lại, nó cũng giống như cách các thương hiệu lớn xây dựng thành công của mình – tất cả đều bắt đầu từ một hệ thống thông minh.
McDonald’s và Domino’s: Bí quyết từ mô hình royalty
Ở Hàn, tôi thấy các chuỗi gà rán như BBQ hay Kyochon nổi tiếng lắm, nhưng nếu so với McDonald’s hay Domino’s trên toàn cầu thì vẫn còn một khoảng cách. Bí mật của hai “ông lớn” này nằm ở mô hình phí nhượng quyền (royalty). Thay vì trụ sở chính chỉ lo cung cấp nguyên liệu để ăn chênh lệch, họ lấy một phần doanh thu từ các cửa hàng nhượng quyền. Nghĩa là nếu cửa hàng không bán được hàng, trụ sở cũng “đói” theo. Vậy nên, họ buộc phải dồn tâm huyết để hỗ trợ các cửa hàng thành công.
McDonald’s thì có QSC – Chất lượng, Dịch vụ, Sạch sẽ – như kim chỉ nam. Tôi từng vào McDonald’s ở Gangnam, thấy cách họ giữ vệ sinh và phục vụ nhanh như máy, mới hiểu sao cả thế giới mê. Còn Domino’s, sau khủng hoảng chất lượng năm 2009, đã lội ngược dòng nhờ lắng nghe khách hàng và cải tiến ứng dụng đặt hàng. Đặt pizza qua app ở Hàn tiện lắm, chỉ vài cú chạm là có người giao tận cửa.
Nhượng quyền tại Hàn Quốc: Chạy theo lợi nhuận ngắn hạn?
Nhưng nhìn lại các chuỗi nhượng quyền ở Hàn, tôi thấy hơi tiếc. Phần lớn trụ sở ở đây vẫn thích kiếm tiền từ việc bán nguyên liệu cho các cửa hàng hơn là xây dựng hệ thống royalty. Ví dụ, mấy thương hiệu gà rán lớn, họ tập trung vào logistics, cung cấp bột chiên, nước chấm, rồi tính toán làm sao để trụ sở có lãi ngay lập tức. Cách này thì ổn trong ngắn hạn thật, nhưng lâu dài thì sao nổi? Cửa hàng nhượng quyền mà làm ăn không tốt, trụ sở vẫn vô tư vì đã thu tiền từ nguyên liệu rồi.
Tôi từng nghe mấy anh chị mở tiệm nhượng quyền ở Seoul than rằng: “Trụ sở chỉ lo bán hàng, chẳng hỗ trợ gì nhiều. Muốn tăng doanh thu thì tự xoay xở!”. Vậy nên, không ít cửa hàng đóng cửa chỉ sau vài tháng, trong khi McDonald’s hay Domino’s thì cứ mở rộng đều đều.
Gần đây, tôi xem một video về Theborn Korea của Baek Jong-won, ông trùm ẩm thực và nhượng quyền đình đám ở Hàn Quốc, đang vướng vô hàng loạt scandals về cách vận hàng và cố tình cung cấp thông tin sai sự thật về nguồn gốc nguyên liệu đến người tiêu dùng. Thiệt ra trong quá trình sống ở Hàn, tôi bất đắc dĩ coi chương trình của ông này vài lần (do người nhà coi TV, không muốn coi cũng bị nghe âm thanh từ TV), thì thấy rõ ông này lên TV chỉ để đánh bóng tên tuổi, vì thực tế là khi tôi đi ăn một số nhà hàng của ông này, thì nó dở và chả có gì đặc biệt. Và giờ đây mọi thứ may mắn được đưa ra ánh sáng, Theborn Korea lại dính hàng loạt vấn đề nghiêm trọng liên quan đến cách vận hành, giá cổ phiếu xuống đều suốt vài tháng. Video tập trung phân tích báo cáo tài chính và báo cáo tình hình kinh doanh, chỉ ra rằng hơn 500 cửa hàng của họ đã đóng cửa, chiếm gần 20% tổng số từ năm 2015 đến nay. Đó không chỉ là con số bình thường, mà là mồ hôi, nước mắt, thậm chí là cả gia tài của những người tin vào Baek Jong-won, vay ngân hàng, dốc hết vốn liếng để mở nhà hàng mang thương hiệu này.
Điều làm mình shock hơn là, dù mang danh công ty thực phẩm và Baek Jong-won luôn “nhẵn mặt” trên truyền hình với hình ảnh đầu bếp tài ba, hơn nửa số cửa hàng của Theborn Korea lại là… quán cà phê! Chính những quán cà phê này nhận được đầu tư và ưu ái nhiều nhất, trong khi các nhà hàng ăn uống – thứ đáng lẽ là thế mạnh – lại thất bại thê thảm. Năm 2020, họ mở hơn 300 cửa hàng mới, nhưng cũng đóng 150 cái, gần một nửa! Video cũng nói Theborn áp dụng chiến lược mở ồ ạt, kiểu “ai sống thì rót thêm vốn, ai chết thì kệ”. Lý do? Trụ sở gần như bỏ mặc các chủ nhượng quyền, không hỗ trợ marketing, chẳng hướng dẫn vận hành, để họ tự bơi trong thị trường bão hòa khốc liệt của Hàn Quốc.

Bản địa hóa: Hàn Quốc học được gì từ các ông lớn?
Sống ở Hàn lâu, tôi thấy người Hàn rất tự hào về văn hóa và đồ ăn của mình. Nhưng để vươn ra thế giới, chỉ tự hào thôi chưa đủ – phải linh hoạt nữa. McDonald’s ở Hàn có Bulgogi Burger, Domino’s thì thử đủ loại topping như kimchi hay khoai lang. Họ biết cách chiều khách địa phương mà vẫn giữ được chất riêng. Trong khi đó, nhiều chuỗi Hàn lại ngại thay đổi, cứ bê nguyên công thức trong nước ra nước ngoài, rồi ngạc nhiên khi không ai mua.
Tôi nhớ từ ngày sống ở đây, cứ 1 hay 2 năm là xuất hiện 1 thương hiệu gà rán mới được quảng cáo um sùm bởi người nổi tiếng nào đó, gần nhà sẽ mọc lên brand đó gần như ngay lập tức nhưng chỉ một thời gian sau là dẹp tiệm. Tìm hiểu kỹ mới biết trụ sở không hỗ trợ marketing, cũng chẳng nghiên cứu thị trường kỹ. Nếu cứ giữ kiểu quản lý “mạnh ai nấy sống” thế này, làm sao cạnh tranh với mấy ông lớn được?
Và điều này cũng phản ánh lên tình hình của các doanh nghiệp F&B trên thị trường chứng khoán Hàn Quốc, tôi cũng đã từng có bài viết về lịch sử thất bại của các chuỗi F&B trên sàn chứng khoán tại trang Kim Chi Nha.

Tôi nghĩ, nếu các thương hiệu nhượng quyền Hàn Quốc muốn bay xa, họ cần học cái tinh thần “cửa hàng tốt thì trụ sở mới tốt” từ McDonald’s hay Domino’s. Chuyển sang mô hình royalty chắc chắn không dễ, nhất là khi phải thay đổi cả tư duy kinh doanh. Nhưng nhìn cách mấy chuỗi Hàn như Paris Baguette hay Tous Les Jours bắt đầu thành công ở nước ngoài nhờ linh hoạt hơn, tôi tin là Hàn Quốc hoàn toàn làm được.
Câu hỏi đặt ra là: Tại sao một đất nước giỏi sáng tạo như Hàn lại chậm chân trong việc áp dụng mô hình này nhỉ? Có phải vì áp lực lợi nhuận trước mắt, hay vì chưa đủ tầm nhìn dài hạn? Tôi cũng chẳng rõ, chỉ biết đứng từ góc nhìn của một người Việt sống lâu ở đây, thấy tiếc cho tiềm năng của Hàn quá!
Bình luận 0

Kinh tế
Naver tích hợp thêm tính năng AI vào trình duyệt Whale
M
Ocap
Lượt xem
751
Thích 0
2025.01.03

Lotteria đạt doanh thu kỷ lục nhờ chiến lược phục hồi hiệu quả
M
Ocap
Lượt xem
656
Thích 0
2025.01.02

Doanh Nghiệp mảng suất ăn văn phòng Hàn Quốc mở rộng ra thị trường quốc tế
M
Ocap
Lượt xem
330
Thích 0
2025.01.02

K-food, Thời Trang, Các Thương Hiệu Làm Đẹp Hàn Quốc Đẩy Mạnh Chiến Lược Toàn Cầu Năm 2025
M
Ocap
Lượt xem
338
Thích 0
2025.01.02

K Bank chuẩn bị IPO vào tháng 2/2025 với định giá thấp hơn
M
Ocap
Lượt xem
410
Thích 0
2024.12.23

Hanwha Group nhắm đến việc thâu tóm công ty Ourhome giữa tranh chấp nội bộ gia đình
M
Ocap
Lượt xem
626
Thích 0
2024.12.23

Kurly: Câu chuyện về sự đổi mới và chiến lược tái định giá trước thềm IPO
M
Ocap
Lượt xem
423
Thích 0
2024.12.23

Shinhan Life Tăng Cường Chiến Lược Kinh Doanh Tại Việt Nam
M
Ocap
Lượt xem
472
Thích 0
2024.12.10

Sono International dự kiến IPO vào năm 2025 với giá trị doanh nghiệp 2,1 tỷ USD (~52,3 nghìn tỷ VND)
M
Ocap
Lượt xem
355
Thích 0
2024.12.10

MBK khởi động việc bán Lotte Card với giá khoảng 1,4 tỷ USD ( khoảng 35,5 nghìn tỷ VND) trong lần đấu giá thứ hai
M
Ocap
Lượt xem
397
Thích 0
2024.12.10

Lý do LG Electronics chọn Ấn Độ để IPO
M
Ocap
Lượt xem
413
Thích 0
2024.12.10

Các thương hiệu mì gói hàng đầu Hàn Quốc đều chọn Việt Nam là thị trường trọng điểm
M
Ocap
Lượt xem
528
Thích 0
2024.12.05

Musinsa hoãn IPO đến tháng 4 năm sau, hướng tới định giá 5 nghìn tỷ won (khoảng 90.5 nghìn tỷ VND)
M
Ocap
Lượt xem
852
Thích 0
2024.12.04

KB Asset ngừng hợp tác với Dragon Capital nhằm vận hành độc lập tại thị trường Việt Nam
M
Ocap
Lượt xem
501
Thích 0
2024.12.04

E-Land Đặt Kỳ Vọng Lớn tại Việt Nam: Mục Tiêu Trở Thành “Trung Quốc Thứ Hai” Trong Chiến Lược Kinh Doanh
M
Ocap
Lượt xem
922
Thích 0
2024.12.03
